TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên dạy học

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU WEBSITE HỌC LIỆU

    Kính gửi quý thầy cô giáo và các em học sinh thân mến! Website Thư viện Trường Tiểu học Lê Văn Tám – Thanh Hóa là không gian học tập số được xây dựng nhằm phục vụ hiệu quả công tác giảng dạy, học tập và phát triển văn hóa đọc trong nhà trường. Website cung cấp hệ thống tài nguyên phong phú như: giới thiệu sách hay, sách theo chủ đề, tài liệu tham khảo, học liệu điện tử, tin tức hoạt động thư viện và các nội dung hướng dẫn kỹ năng đọc – kỹ năng tìm kiếm thông tin phù hợp với lứa tuổi học sinh tiểu học. Giao diện thân thiện, dễ sử dụng giúp giáo viên thuận lợi khai thác tài liệu phục vụ bài giảng, đồng thời hỗ trợ học sinh hình thành thói quen đọc sách, tự học và khám phá tri thức một cách chủ động. Thư viện trân trọng kính mời quý thầy cô và các em học sinh thường xuyên truy cập website để cùng lan tỏa tình yêu sách, nuôi dưỡng tri thức và xây dựng môi trường học tập tích cực, nhân văn trong nhà trường.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z7307430848503_8e28d761b4e6e370e63fe337163221cf.jpg Z7307430840636_6c0f784596e92ebaf8c32f4dbfdb8619.jpg Z7307430821932_7ebe16cae01ea732e09436a31486fec6.jpg Z7307430828887_3d95fe1b57f808ccb81620bd079b99fd.jpg Z7307544372659_617cbe2b817d509dcc7348fb7a685de4.jpg Z7307544391587_4a4ebc51cd199f145d8b2409764c0c76.jpg Z7307544375474_1d0658d1435c6688f41f22eeb11322da.jpg Z7307544372902_f350534a53f1c4540642de4c780cac2b.jpg Z7307544340399_eb68ff964d283fd9d13ca3ee1ef7a433.jpg Z7307544335910_81eb86db101f851641919d036101c05b.jpg Z7307544325392_e8a27a5c9c2dbe979af6df8da3074416.jpg Z7307544323346_5ee7dd6a5a6e3088b8cbb7e5c0396ffb.jpg Z7307430898228_b5b22da7c6d22ebca198ee2dd9c0bf12.jpg Z7307430864241_9a20595ea1cf0b5e5e986f91e96d0429.jpg Z7307430886828_75df77cd44369a885c4993cfa9aed936.jpg Z7307430877743_6e2fa3474c46957d62577d7c1592fcae.jpg Z7307430870741_8ca6be50325ae46467cfa5dde763b9d4.jpg Z7307430859513_52b27e98fd7b13884f232d8b4809514f.jpg

    💕💕 Hãy đọc mỗi ngày, không phải để trở nên khác người, mà để trở thành phiên bản hiểu biết và nhân văn hơn của chính mình.💕💕

    Sách nói Chuyện của Bắp Ăn Mơ Và Xóm Đồi Rơm - Cao Khải An

    Hẹn Hò Nước Mỹ - Đỗ Nhật Nam

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 10h:13' 15-03-2024
    Dung lượng: 1.9 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    HẸN HÒ NƯỚC MỸ
    Tác giả: Đỗ Nhật Nam
    Tự truyện
    Nhà xuất bản: Lao Động
    Ebook: Cùi bắp
    Nguồn text: Waka

    Cảm ơn Mẹ đã luôn dành cho em tình yêu dịu dàng. Như đóa hoa
    hướng dương, mẹ lặng lẽ dạy em hướng về ánh sáng.
    Cảm ơn Bố đã dành cho con biết bao nhiêu là những ấm áp, tin cậy, sẻ
    chia. Những trải nghiệm bố mang lại cho con thật quý giá trong những
    tháng năm con sống xa nhà.
    Cảm ơn tuổi thơ đã biến ước mơ của mình thành hình cánh buồm, sẵn
    sàng căng gió ra khơi...

    Ước mơ của con - Niềm vui của bố

    T

    ừ ngày Nam còn nhỏ, bố luôn nói với con rằng: Nam lớn nhanh cố
    gắng phấn đấu để được đi du học nhé.
    Và bố bày cái bản đồ thế giới ra trước mặt, bố mỉm cười và khích lệ:
    Nam chọn đất nước mà mình thích đến để du học đi nào.
    Lần nào cũng thế, Nam đều chọn nước Mỹ.
    Bố luôn cười xòa, xoa đầu rồi bế bổng Nam lên tay: Ôi chao, cái thằng
    bé xíu mà thật là chính kiến, lần nào cũng giống nhau cả.
    Má Nam đỏ bừng, con khúc khích cười.
    Rồi Nam rủ bố chơi trò chơi “xuất ngoại”.
    Bố nằm ngửa, để hai bàn chân giả làm máy bay cho Nam ngồi lên rồi
    bố nâng hai bàn chân của mình “cất cánh”, đưa Nam bay vù lên. Tóc Nam
    bay lòa xòa. Nam cười nhô hai cái răng thỏ xinh ơi là xinh. Và tiếng cười
    của Nam lẫn trong lời bố giả làm tiếp viên: Phi cơ chở giáo sư Đỗ Nhật
    Nam đi Mỹ thỉnh giảng về thăm bố mẹ đang chuẩn bị hạ cánh xuống sân
    bay Nội Bài...
    Ôi chao là những trò chơi thương mến...
    Giá mà có phép màu, bố mong ước được trở lại những giây phút đó, có
    Nam ngồi gọn trên hai chân bố, tóc tơ thơm mềm và nụ cười ngọt như quả
    ủ chín vào mùa đông lạnh giá. Vị ngọt cứ thấm sâu vào tim bố.
    Bố nhớ lần đầu tiên bố cho Nam đi tàu Shinkansen ở Nhật. Con nhỏ xíu
    đứng cạnh tàu chụp bao nhiêu là ảnh. Khi ấy, bố đã thủ thỉ với con rằng,
    sau này Nam lớn, Nam sẽ cho bố đi khắp bốn phương trời bằng máy bay,
    bằng tàu siêu tốc nhé.
    Nam gật đầu cái rụp, thò cái ngón tay bé xinh ra ngoéo tay bố, như chắc
    chắn cho những dự định của hai bố con.
    Rồi thơ ấu lùi xa...
    Rồi nước Nhật lùi xa...

    Chỉ có những ước mơ là mãi mãi còn...
    Năm 13 tuổi, một hôm Nam đột ngột tuyên bố: Con sẽ đi du học ở Mỹ
    bố ạ.
    Chao ôi, bố không diễn tả được cảm giác của mình khi ấy. Có chút gì
    như vui mừng vì con đã sớm trưởng thành lại có chút gì như hụt hẫng
    chênh chao.
    Xa con khi con mới 13 tuổi là điều bố chưa thể hình dung đến, chưa
    từng tính đến, ngay cả trong những giấc mơ.
    Nhưng bố biết, bố khó có thể ngăn cản đam mê của con.
    Và cũng bởi như có một sự trùng hợp trong vòng quay số phận, bố cũng
    đã xa nhà đi học trường chuyên năm 13 tuổi. Và bố đã một mình tự lập
    bươn chải nỗ lực hết mình từ ngày đó.
    Nên bố tin vào sự trùng phùng duyên nợ với con số 13, với cái dấu
    mốc diệu kỳ ấy...
    Và con lên đường trong nỗi nhớ ngác ngơ bần thần của bố.
    Đêm đầu tiên khi mẹ đưa con sang Mỹ, một mình bố đánh vật với nỗi
    thương nhớ cồn cào...
    Nỗi thốc nghẹn trong tim khiến bố rã rời.
    Bố âm thầm giấu bóng mình vào đêm, như người ta nén một nắm tro
    âm ỉ cháy. Nỗi nhớ bốc lên từ từ ủ suốt từng chân tóc. Bố đếm bóng đêm
    qua trùng trùng lớp lớp những kỉ niệm về con.
    Và rồi bức ảnh đầu tiên con gửi về, thật kì lạ là ảnh về nước Nhật, khi
    con dừng chân transit tại sân bay Narita ở Tokyo. Con cười tươi. Như cái
    ảnh con chụp bên tàu Shinkansen hay cạnh rừng lá đỏ năm nào khi cả nhà
    mình còn ở bên đó.
    Bố thấy lòng mình đã dịu đi rất nhiều.
    Rồi con gửi tặng bố mẹ nhiều ảnh về nước Mỹ, về nơi con sống. Kì lạ
    là ảnh nào bố cũng thấy đôi mắt con buồn rươm rướm. Bố đã thương con
    biết mấy. Nhưng bố luôn tự nhủ là bố tin vào sự gắng gỏi của con.
    Và rồi đúng như bố nghĩ, con liên tiếp đạt những giải thưởng, những

    thành tích đáng ghi nhận ngay từ năm học đầu tiên.
    Đến tận năm thứ hai con vào trường mới, bố mới sang được nước Mỹ
    cùng con.
    Nước Mỹ đón bố bằng mùa thu vàng lá. Nó cho bố cảm giác như nước
    Nhật năm nào. Nên bố thấy nước Mỹ xa xôi mà thật gụi gần.
    Lần đầu tiên được đến ngôi trường của con, lòng bố đã tràn ngập niềm
    vui.
    Trường con đẹp như một bức tranh. Mọi thứ ấm áp và thân thiện quá.
    Bố vui mừng biết bao khi nghĩ đến con sẽ có những năm tháng sinh
    sống và học tập ở nơi này.
    Và chính trong khung cảnh đó, trong sự yêu thương đùm bọc của thầy
    cô, con tiếp tục được phát huy những sở thích của mình.
    Con học hát, con đi thi hợp xướng, con chụp ảnh, con tham gia các câu
    lạc bộ, con làm thơ, con viết văn, con chơi đàn... Con làm tất cả những
    điều đó nhẹ nhàng đầy niềm vui sống.
    Con muốn truyền tất cả những điều đó đến với bạn bè, đến với những
    ai cùng nuôi dưỡng ước mơ du học như con.
    Qua những cuốn sách con viết. Từ Đường xa con hát đến Hát cùng
    những vì sao... Và bây giờ là Hẹn hò nước Mỹ.
    Nước Mỹ qua cách nhìn của con khác với cách nhìn của bố hay của mẹ.
    Nó tràn đầy những điều mới mẻ, tràn đầy những điều thú vị, tràn đầy
    niềm lạc quan khám phá, tìm tòi...
    Con đã hẹn với nước Mỹ như người ta hẹn một tình yêu. Con đã hẹn
    với nước Mỹ như người ta hẹn một nỗi mong chờ dịu dàng tha thiết...
    Và rồi con đã đến.
    Và rồi con lại nhớ về ngôi nhà mình, nơi có giàn hoa tường vi nở âm
    thầm, nơi có mẹ ngồi đọc sách bên cửa sổ và nơi có bố âm thầm quay
    bóng nhớ vào đêm.
    Tất cả những điều đó, khi đọc Hẹn hò nước Mỹ bố mới được biết, bố
    mới chạm được vào góc tâm hồn bé bỏng của con.

    Nên bố thương lắm, bố yêu cuốn sách này lắm lắm. Nó như một ánh
    mắt ngộ nghĩnh tròn đầy khao khát mở ra trước cuộc đời này.
    Bố may mắn được làm biên tập cho tất cả những cuốn sách con từng
    viết, nhưng cuốn này bố thấy thú vị nhất. Vì rất nhiều điều bố mới biết
    lần đầu, về con, về nước Mỹ.
    Nên bố ước ao có nhiều bạn trẻ đọc được cuốn sách này, đọc và xem,
    đọc và nghĩ để cảm nhận và để nuôi trong mình những ước mơ.
    Để mang trong mình một cuộc hẹn...
    Với tương lai...
    Cảm ơn con, chàng trai của bố!
    Đỗ Xuân Thảo

    Hành trình của con - Nỗi niềm của mẹ

    C

    huyến bay dài đầu tiên mà Nam bay cùng mẹ là từ Việt Nam đến
    Nhật Bản.
    Khi ấy, mẹ hẫng hụt lạ kì. Từ giờ, mẹ sẽ chỉ có Nam và bố mà không có
    ông bà nội ngoại bên cạnh. Mọi khi có bà ngoại, hễ Nam ốm, Nam hu hi,
    Nam nôn trớ, bà đều ở bên. Bà sẽ chỉ cho mẹ phải làm việc này việc kia.
    Bà nhắc mẹ cho Nam mặc áo, đi tất... Bà nấu những món ăn mẹ thích. Nói
    tóm lại là có bà, mẹ thấy “khỏe re”.
    Nhưng giờ thì mẹ phải tự mình coi sóc Nam.
    Trong suốt chuyến bay, Nam nằm yên, mắt thiêm thiếp ngủ. Mẹ duỗi
    chân, tận hưởng cảm giác của việc được ngồi trên cả mấy chiếc ghế đầu.
    Hàng không Nhật luôn dành ưu tiên cho những bà mẹ mang theo con nhỏ
    bằng việc để những ghế hàng đầu cho em bé cùng một cái cũi nằm xinh ơi
    là xinh.
    Nam ọ ẹ rồi nằm yên. Mẹ nắm lấy những ngón tay nho nhỏ của con thò
    ra sau cũi.
    Và vô cùng hài lòng vì sự trật tự của Nam.
    Mẹ khe khẽ hát. Những bài hát không đầu không cuối.
    Và mẹ nhìn ra ngoài trời.
    Nước Nhật luôn mang đến cho mẹ một cảm giác là lạ. Nói là yêu thì
    cũng không hẳn. Nhưng với nước Nhật mẹ cứ như một cô gái và mối tình
    18 tuổi. Có chút say mê lại có chút dỗi hờn. Khi thì thích đến mụ mị mà lúc
    lại muốn quên.
    Mẹ nhớ cái cảm giác mỗi khi nhìn sân bay Kansai từ trên cao. Lúc đó
    sân bay như một hòn đảo bồng bềnh hoa lệ, mẹ cứ thấy xa xôi. Rồi mẹ cúi
    xuống và gọi: Đến nơi rồi Nam ơi! Mẹ cầm những ngón tay nhỏ bé của
    Nam đung đưa khe khẽ và Nam mở mắt ra nhìn. Chao ôi, tất cả nơi này, cái
    khoảnh khắc này, chợt trở nên gần gũi biết bao nhiêu.

    Bố ào ra đón và ôm trọn hai mẹ con vào lòng. Nắng buổi sớm như mật
    ong và gió rịm trên da thịt. Mẹ thơm lên má Nam giờ đã hồng lên như hai
    trái táo.
    Đó là chuyến bay xa đầu tiên của hai mẹ con.
    Và chuyến bay xa thứ hai vào năm Nam 13 tuổi.
    Có nằm mơ mẹ cũng không nghĩ là Nam sẽ đi du học vào tuổi ấy. Mẹ
    tưởng ít ra cũng là 15 hay 17 thậm chí 20, 22 tuổi gì đó.
    Nhưng rồi lại là 13. Nhưng rồi Nam vẫn hăm hở lên đường. Nói là hăm
    hở vì hôm ấy, khi mọi người chia tay ở sân bay, ai cũng cố nở một nụ cười
    gường gượng. Chỉ riêng Nam, con nao nức chạy đến từng người thân,
    thơm lên má, dặn dò, bắt tay, cười... không sót một ai.
    Mẹ nhớ cái giây phút bố ôm Nam như muốn giữ mãi Nam trong vòng
    tay. Mẹ thấy lòng đau thắt lại. Nước mắt mẹ nhòe nhoẹt. Mẹ biết, chỉ khi
    Nam và mẹ khuất sau cánh cửa phòng chờ sân bay, bố sẽ òa lên khóc. Bố
    muốn Nam yên tâm nên nén lại mà.
    Và Nam nữa, mẹ biết phía sau nụ cười hớn hở rạng ngời kia là bời bời
    nhớ thương, bồn chồn lo lắng. Mẹ biết Nam cũng muốn bố mẹ yên tâm
    nữa mà.
    Lên máy bay, Nam đưa tay sang cài dây an toàn cho mẹ, ôm mẹ vào
    lòng vỗ về. Lúc bấy giờ mẹ như con chim bị mưa, rũ xuống đầm đìa nước
    mắt. Thương bố và thương Nam...
    Nam gọi cô tiếp viên xin cho mẹ cái khăn ấm và nhẹ nhàng lau lên
    khuôn mặt mẹ. Mẹ nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ lăn và Nam cứ chấm mãi,
    chấm mãi...
    Rồi sân bay Texas cũng hiện ra. Nắng mùa hè chói gắt. Cả sân bay như
    một thành phố thu nhỏ.
    Thủ tục hàng không cũng đơn giản. Mẹ mệt nên ngồi phịch xuống ghế
    băng, đợi Nam đi lấy hành lí.
    Vừa lấy hành lí từ băng chuyền, đang đợi để qua cửa kiểm tra an ninh
    thì có một chú chạy đến hồ hởi: Nam à, Nam sang đây du học phải không?

    Chú làm kiểm tra hành lí ở đây, để chú giúp Nam khuân đồ nhé.
    Cả hai mẹ con ồ lên ngạc nhiên. Cảm giác nghe giọng nói Việt trên một
    đất nước xa xôi thật ấm áp.
    Texas đã đón chào mẹ và Nam như thế.
    Rồi mẹ để Nam ở lại và quay trở về Việt Nam. Hôm chia tay đúng vào
    ngày đầu tiên Nam nhập học ở trường. Mẹ không dám tiễn. Mẹ khóc đến
    độ hai mắt không thể mở ra nổi. Nam thì mạnh mẽ, Nam luôn nói, mẹ, mẹ
    nhớ lại đi, nhớ về những điều mà mẹ và em đã nói chuyện với nhau rằng
    mình quyết tâm thế nào để đi du học. Em đang ở một ngôi nhà có đầy đủ
    mọi tiện nghi, đến cả cái ti vi cũng xịn thế kia. Sao mẹ phải khóc.
    Nhưng mẹ biết, khi chú chủ nhà chở em khuất sau rặng cây là thế nào
    em cũng khóc.
    Em hầu như chưa khi nào xa mẹ. Đêm nào cũng nói, em ôm mẹ một tẹo
    teo rồi ngủ mẹ à...
    Mẹ quay vào nhà, mẹ viết lá thư để lại trong đó có dòng chữ: Mẹ về nhé
    Nam ơi, nhưng mẹ biết trái tim mẹ đã để lại nơi này...
    Và mẹ ra sân bay với trái tim ngập đầy nước mắt... Trưa mùa hè Texas
    nắng như đổ lửa thế mà chừng như mẹ có một mặt trời của ngày hôm ấy đã
    vĩnh viễn bặt tăm.
    Nước Mỹ với những ấn tượng ban đầu như thế. Khi ấy mẹ chỉ yêu
    nước Mỹ vì nơi đó có Nam, có trái tim của mẹ.
    Nhưng rồi Nam ở đó, Nam đổi thay, Nam lớn lên và trưởng thành từng
    ngày.
    Mùa hè năm đầu tiên, khi Nam về nhà mẹ ngạc nhiên thấy con khác
    nhiều quá. Chín tháng học xa nhà con cao lên dễ đến hàng chục xentimet,
    tóc tai dài thượt, giọng ồm ồm. Nam đã thành chàng trai sau những tháng
    ngày cách xa bố mẹ.
    Và điều mẹ ngạc nhiên hơn nhiều nhiều nữa đó là khi Nam đi dạy hè
    cho các em, Nam quậy tưng bừng. Mẹ có cảm giác Nam được “giải phóng
    hình thể”.

    Hồi ở Việt Nam, dẫu tham gia một số chương trình truyền hình nhưng
    Nam vẫn luôn e dè khi người khác cho rằng mình béo, ngại những hoạt
    động liên quan đến hình thể. Nhưng chẳng hiểu bằng cách nào, trường học
    đã thay đổi Nam đến thế.
    Rồi thì Nam làm thơ. Điều mà ở Việt Nam em cũng chưa bao giờ làm.
    Có những bài thơ đọc lên là mẹ và bố chỉ biết lau nước mắt. Vì vui, vì
    hạnh phúc.
    Rồi thì Nam chụp ảnh. Điều mà ở Việt Nam em cũng không hứng thú
    lắm. Có những bức ảnh khiến bố mẹ lặng người vì nhìn thấy một tâm hồn
    đầy chất thơ, chất nhân văn qua góc nhìn của em.
    Và giờ thì là Hẹn hò nước Mỹ. Cuốn sách có cả ảnh, cả thơ, cả những
    cảm nhận của em về trường học, về nước Mỹ.
    Đôi lúc đọc những dòng em viết, mẹ đã dừng lại lau nước mắt. Có
    những chuyện mẹ chưa từng nghe em kể. Chắc em biết mẹ hay khóc nên
    những chuyện gì buồn, chuyện gì hơi phiền toái là em giấu bặt.
    Nhưng ẩn chứa trong đó là rất nhiều niềm vui sống. Những trang viết,
    những bức ảnh nhỏ xinh trong cuốn sách như những bàn tay nắm níu em
    với ngôi trường, với nước Mỹ.
    Em đã ở lại nước Mỹ với mùa đông tuyết trắng, với mùa thu xác xao
    rừng lá đỏ, với mùa xuân cỏ non xanh thẳm. Và em ở lại Mỹ cùng trái tim
    của mẹ.
    Nam nhớ không, bức thư mẹ viết: Mẹ về nhé, nhưng mẹ biết trái tim mẹ
    để lại nơi này.
    Có phải thế chăng nên khi cầm Hẹn hò nước Mỹ trên tay, mẹ đã run lên
    vì hồi hộp, vì niềm thương nỗi nhớ như cô gái đến với cuộc hò hẹn lần
    đầu.
    Mẹ mong cảm xúc ấy sẽ được truyền lan đến với độc giả.
    Vì chúng ta có những cuộc hẹn, không chỉ bởi tình yêu.
    Mẹ yêu thương Nam, chàng trai của mẹ!
    Phan Thị Hồ Điệp

    Chào bạn, bạn có một cuộc hẹn

    V

    ào mùa hè năm lớp 6, mình nhận được lá thư từ một nơi rất xa gửi
    đến.
    Bức thư là của các cô chú thuộc một tổ chức du học Mỹ. Các cô chú đã
    theo dõi tiến trình của mình từ khi mình còn nhỏ xíu và biết được ước mơ
    du học Mỹ của mình. Vì thế, các cô chú muốn giúp đỡ mình thực hiện ước
    mơ đó.
    Mấy ngày sau mình còn lâng lâng vì lá thư...
    Mình thực sự thấy rất vui và nuôi dưỡng rất nhiều hy vọng. Hàng đêm,
    mình nằm mơ được bước lên máy bay để bay đến nước Mỹ. Và mình được
    nhận vào học ở một ngôi trường mà mình đã xem đến hàng trăm lần trên
    mạng.
    Khi tỉnh dậy, mình thấy tràn trề năng lượng.
    Và mình duy trì liên lạc thường xuyên với các cô chú trong tổ chức du
    học ấy.
    Sang đến lớp 7, dù việc học nhiều hơn nhưng mình vẫn luôn dành một
    khoảng thời gian cho những dự định rất riêng của mình. Bố mẹ cũng đã
    biết về dự định đó nhưng mình tin, lúc ấy bố mẹ chỉ nghĩ, để cho mình thử
    sức thôi chứ làm sao mà mình có thể đi du học sớm thế được.
    Các cô chú thì rất tận tình và liên tục gửi cho mình những thông tin về
    trường học ở Mỹ, về các điều kiện cần để có thể đi du học. Thực ra những
    thông tin ấy, mình cũng đã tìm hiểu nhiều trên mạng nhưng khi được nghe
    chính những người làm về du học trực tiếp nói, mình thấy có tính thuyết
    phục hơn.
    May mắn là mình đã có sự chuẩn bị cho việc đi du học từ rất sớm, ví
    như là thi các kì thi chuẩn hóa. Vào thời điểm đó, mình có đủ cả các chứng
    chỉ quốc tế TOEFL và IELTS nên mọi việc cũng dễ dàng hơn.
    Đây cũng chính là lời khuyên của mình dành cho các bạn: Nếu thực sự

    muốn tiến đến một cuộc “hò hẹn” với nước Mỹ hay bất kì một quốc gia có
    nền giáo dục tiên tiến nào khác, các bạn nên có sự chuẩn bị sớm, càng sớm
    càng tốt. Để trong trường hợp, nếu không đạt số điểm như mong muốn,
    các bạn có cơ hội về thời gian để làm lại. Như mình, hầu như tất cả các
    chứng chỉ quốc tế mình đều phải thi đến lần thứ ba mới đạt số điểm như kì
    vọng.
    Nhưng chỉ có các chứng chỉ chuẩn không thôi cũng chưa đủ, mình nhớ
    là khi ấy, có nhiều lá thư các cô chú nói với mình về một cái gọi là “Ước
    mơ thực sự”.
    Ừ thì bạn có ước mơ rồi, nhưng bạn muốn làm gì bên ấy.
    Ừ thì bạn có ước mơ rồi, nhưng bạn nghĩ bạn có thể thực hiện điều gì
    nếu ước mơ đó đến với bạn.
    Ừ thì bạn có ước mơ rồi, nhưng bạn tự cho rằng, bạn có những tiêu
    chuẩn gì để các trường ở Mỹ có thể chọn bạn.
    Nói chung là rất nhiều câu hỏi. Nó khiến mình suy nghĩ rất lâu về điều
    này.
    Mình hiểu, từ sâu xa, các cô chú muốn cho mình thấy, mình cần từ bỏ
    những hào quang lấp lánh của truyền thông để tự tìm hiểu giá trị thật của
    bản thân, để biết mình đang có gì và cần gì.
    Những điều này, bố mẹ cũng thường hay trò chuyện với mình và cả bản
    thân mình cũng đã rất nhiều lần tự hỏi và tự trả lời nên mình khá bình tĩnh
    trước những yêu cầu của các cô chú.
    Và điều mình đặc biệt thích là các cô chú luôn nói, các cô chú chỉ hỗ trợ
    mình, chỉ ra cho mình con đường cần hướng tới còn lại mọi việc mình phải
    tự lo liệu.
    Sau này, khi đã sang Mỹ du học, mình luôn thầm cảm ơn vì những điều
    đó. Việc tự lập ngay từ lúc còn có thể “dựa dẫm” được sẽ khiến mình mạnh
    mẽ hơn, bản lĩnh hơn và có đủ niềm tin vào chính bản thân mình.
    Và đây là lời khuyên thứ hai của mình dành cho các bạn: Hãy tìm hiểu
    các nguồn hỗ trợ từ bên ngoài nhưng cũng nên cố gắng tự bước đi bằng

    đôi chân của mình. Và bạn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc ngay trong
    từng bước đi của mình.
    Chính vì tự lực nên mình phải lo liệu tất cả những khâu liên quan đến
    giấy tờ.
    Mình ước đoán nếu xếp chỗ giấy tờ đã từng làm lại có lẽ cũng cao đến
    cả gang tay.
    Bấy giờ, bố mẹ lại chưa hoàn toàn ủng hộ việc mình đi du học nên mình
    phải tự xoay xở. Ngay cả các giấy tờ thuộc về bố mẹ, ví như bản kê khai
    thu nhập cá nhân.
    Rồi đến công đoạn viết bài luận.
    Mình cứ tưởng phần này mình sẽ hoàn thành trong vòng “ba nốt nhạc”
    vì mình vốn có sở trường ở khâu viết lách.
    Không những thế, ngày nào mình cũng luôn tự đặt ra mục tiêu là viết
    một bài luận. Mục tiêu này có từ khi mình bắt đầu học tiếng Anh. Khi đó
    “bài luận” của mình chỉ dài chừng... vài ba dòng. Nhưng mình rất kiên trì
    và tăng dần độ khó. Về sau này, mình đều nhờ bố mẹ ra chủ đề để viết.
    Thực ra viết bài luận tiếng Anh thích hơn tiếng Việt vì các chủ đề rộng
    mở, kích thích suy nghĩ, khám phá, tìm tòi. Các chủ đề này không có tính
    đúng sai mà bạn hoàn toàn được phản biện. Khi viết bài luận đòi hỏi bạn
    cũng phải vào mạng và đọc sách để tìm hiểu thông tin, tự bổ sung thêm
    kiến thức. Nó khác hẳn với những đề tập làm văn mà mình thường làm ở
    trường. Nên mình rất thích.
    Thói quen thì đã duy trì từ nhỏ, kĩ năng cũng đã được rèn giũa. Ấy thế
    mà khi bắt tay vào viết một bài luận có tính chất làm tiền đề cho cuộc “hò
    hẹn”, mình bị “bí” thực sự.
    Mình không biết bắt đầu từ đâu, không biết làm thế nào để bài luận hấp
    dẫn, chân thật.
    Mình cứ viết rồi xóa, xóa rồi viết. Hặm hụi từ ngày này qua ngày khác.
    Các cô chú ở tổ chức du học thì cực kì kĩ tính. Hầu như những bài mình
    viết, các cô chú đều nói: Chưa được rồi, viết kiểu này cháu chưa phản ánh

    đúng mình. Cháu hãy viết cho chân thực hơn, không màu mè kiểu cách.
    Ôi chao, mình thực sự hoang mang.
    Trong thời điểm đó, mình cũng tranh thủ apply học bổng của một quỹ
    bên Mỹ. Và họ cũng yêu cầu viết bài luận. Có khá nhiều chủ đề đưa ra, ví
    như kể một bộ phim mà bạn ấn tượng nhất, viết về một công thức toán học
    hoặc vật lí... mà bạn cảm thấy có ý nghĩa đối với bạn... Sau khi cân nhắc
    mình quyết định chọn chủ đề có vẻ “khoai” nhất: Viết về một công thức
    vật lí. Mình tin là khi mình chọn chủ đề khó nhất, mình có nhiều cơ hội để
    chiến thắng.
    Và mình chọn công thức: E=MC2. Cha đẻ của công thức này là nhà vật
    lí nổi tiếng Einstein với thuyết Tương đối, một học thuyết được coi là làm
    thay đổi cả thế giới. Công thức đó mình cũng đã đọc nhiều và tự cho rằng,
    mình cũng hiểu kha khá về nó.
    Lại thêm những ngày chật vật đến toát cả mồ hôi.
    Nhưng lần nào gửi bài luận để các cô chú xem hộ cũng đều bị gửi trả
    về. Với lí do: Viết thế chưa được.
    Những thời điểm khó khăn đó cho mình cơ hội để nghiêm khắc nhìn lại
    bản thân. Rất nhiều lần khi nhận được email của các cô chú mình đã muốn
    khóc.
    Và mình cũng dần dần hiểu rằng, muốn đi đến tận cùng của khoa học
    cần có cái nhìn toàn diện, thấu đáo... Có những điều mình tưởng như biết
    rất rõ nhưng kì thực lại không phải như vậy.
    Và đúng như mình dự đoán, lần ấy mình bị trượt học bổng.
    Nhưng không nản chí, mình vẫn tiếp tục bước tiếp với cuộc hò hẹn.
    Mình chỉ đơn giản nghĩ, nếu mình thiếu, mình sẽ liên tục bổ sung để làm
    hoàn thiện thêm vì biển học vô bờ mà. Nếu mình chưa giỏi, chưa xuất sắc
    trong học thuật mình sẽ tìm những thế mạnh khác để thay thế.
    Ý nghĩ đó động viên mình rất nhiều.
    Sau công cuộc viết bài luận là đến màn phỏng vấn.
    Phần này thì khỏe re.

    Tất cả các cuộc phỏng vấn đều rất vui.
    Các thầy cô làm công việc tuyển sinh hầu như ai cũng đều qua các khóa
    tìm hiểu về tâm lí học sinh, mình đoán vậy. Cho nên ai cũng thân thiện, cởi
    mở.
    Mình đã chuẩn bị rất nhiều tri thức thuộc các lĩnh vực khác nhau, dự
    liệu nhiều tình huống, chuẩn bị các thông tin về trường mình đang hướng
    đến. Nhưng hầu như các thầy cô lại chỉ quan tâm nhiều đến những thứ
    ngoài lề.
    Ví như bạn ăn uống thế nào, sở thích của bạn ra sao, năng khiếu của bạn
    là gì, bạn có những mong ước gì...
    Có cuộc phỏng vấn với trường kéo dài cả tiếng đồng hồ vì thầy tuyển
    sinh chợt phát hiện ra là mình và thầy cùng có chung sở thích là thích tìm
    hiểu lịch sử nước Mỹ. Thế là cả thầy và trò đều thao thao bất tuyệt về sở
    thích đó. Rồi cười vang. Thích cực.
    Nên nếu bạn chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn, có lẽ điều mà bạn cần làm
    là:
    Giữ tâm thế cực kì thoải mái. Họ phỏng vấn để nhận bạn nhập học vào
    trường họ chứ không phải bắt bạn đi đày ải ở đâu cả nên bạn cứ tự tin thoải
    mái là bạn đã “ăn điểm” rồi.
    Hãy chuẩn bị các công cụ cho buổi phỏng vấn diễn ra thật suôn sẻ, ví dụ
    xem chất lượng đường truyền, chỗ đặt máy.
    Hãy ăn mặc lịch sự. Bố mẹ mình thường bật cười khi thấy nửa đêm mà
    mình vẫn ăn mặc bảnh chọe ngồi trước màn hình máy tính. Vì nửa đêm ở
    Việt Nam thường là buổi trưa ở Mỹ mà.
    Và cuối cùng, hãy tìm hiểu thật kĩ về ngôi trường mà bạn đang tham gia
    phỏng vấn. Người ta không muốn nhận một người chỉ giống như “tình cờ”
    đi ngang qua trường họ. Phải làm cho họ hiểu, mình đã hiểu kĩ, đã biết đầy
    đủ các yêu cầu, điều kiện và mình sẵn sàng đáp ứng tất cả những điều ấy.
    Thì ai mà lại đi “hẹn hò” với một người chưa hiểu rõ về mình phải
    không các bạn.

    Tuy nhiên, với bản thân mình, việc phỏng vấn là công đoạn dễ dàng
    nhất trong cả quá trình hoàn tất hồ sơ du học.
    Và như một ngẫu nhiên đầy thú vị, đúng ngày mồng 01 tháng 05 năm
    2014, trùng vào ngày sinh nhật mình, mình nhận được lời chấp nhận của
    trường học bên Mỹ.
    Nó như một bước khởi đầu cho tuổi mới.
    Và mình thực sự hào hứng với điều đó.
    Nhưng bố mẹ thì băn khoăn nhiều lắm, nhiều lắm.
    Mẹ thì như thường lệ, khóc suốt. Mẹ chưa thể hình dung đến việc sẽ xa
    mình ở thời điểm mình mới ở tuổi 13.
    Bố thì trầm ngâm. Bố luôn là người thận trọng với mọi quyết định, nhất
    là những quyết định có liên quan đến mình.
    Vậy nên không khí gia đình có phần nặng nề hơn trước.
    Và mình phải tìm mọi cách thuyết phục bố mẹ.
    Cả nhà có nhiều buổi ngồi trò chuyện với nhau, thậm chí nhiều khi có
    cả những tranh luận. Trong đó bố luôn nói: Con cần hình dung ra tất cả
    những khó khăn của việc đi học xa nhà nhất là ở vào cái tuổi “ăn chưa no,
    lo chưa tới”. Đừng chỉ nghĩ đến những mặt tích cực...
    Những điều bố khuyên giúp mình có cái nhìn điềm tĩnh hơn. Nhưng
    mình vẫn nôn nóng để “lên lịch cho hò hẹn”.
    Mình luôn xác định là mình sẵn sàng chấp nhận tất cả những khó khăn
    để có thể đạt được mơ ước của mình.
    Nhưng càng gần đến ngày đi, tâm trạng càng dao động.
    Mình nhớ trước khi du học một tuần, trong buổi tối đi dạo cùng mẹ, mẹ
    đột nhiên dừng lại và khóc nức nở. Mẹ nói, từ khi Nam còn nhỏ cho đến
    tận giờ, tối nào hai mẹ con mình cũng đi dạo. Vài hôm nữa Nam đi, mẹ
    chắc buồn lắm, trống trải lắm. Nhưng mẹ cũng vẫn đi dạo vào đúng giờ
    này và sẽ luôn tưởng tượng có con bên cạnh...
    Giây phút ấy, mình thương mẹ lắm. Mình muốn ôm mẹ mãi.
    Và mình chợt nghĩ: Sao mình không ở nhà với mẹ để được hưởng

    những giây phút yên bình như thế này, khi mỗi buổi tối đi dạo, nắm tay mẹ
    và kể cho mẹ nghe bao nhiêu câu chuyện mình thu lượm được trong cả một
    ngày.
    Nhưng còn ước mơ khao khát của mình... Trời ơi thật là khó nghĩ quá.
    Hoang mang và phân vân lắm, những phân vân của một cậu bé 13 tuổi.
    Nhưng sau tất cả vẫn là quyết tâm. Mình đã tìm hiểu kĩ về vùng đất mà
    mình sẽ sống, về ngôi nhà mà mình sẽ đến ở, về ngôi trường mình sẽ vào
    học. Tất cả chỉ chờ ngày lên đường.
    Bố nói với mình bằng tình yêu thương và những trải nghiệm của người
    đàn ông đã từng trải qua nhiều gian nan sóng gió: Con cứ đi cho biết. Bố
    mẹ chưa rút học bạ của con ở trường con đang học đâu. Sang đó, nếu con
    thấy không phù hợp con có thể quay về. Bố mẹ luôn chờ đợi con. Nhưng bố
    mẹ rất tin ở con, chàng trai của bố à!
    Câu nói ấy của bố như thổi vào lòng mình một luồng gió của niềm tin
    tưởng, an vui và hy vọng.
    Và mình biết ơn bố mẹ đã ủng hộ, đã sẻ chia cùng mình để mình có một
    cuộc hẹn đầu tiên trong đời. Ấy là cuộc hẹn ắp đầy niềm đam mê, háo hức,
    đầy lạ lẫm và cũng rất nhiều nỗi âu lo.
    Chào nước Mỹ! Mình đã hẹn và mình đã đến...

    Ngôi trường năm 13 tuổi

    N

    gôi trường năm đầu tiên mình học ở Mỹ là trường tư thục.
    Đó là một ngôi trường nhỏ nằm êm đềm bên rặng cây cổ thụ
    xanh mát. Vì thuộc hệ thống trường dòng nên ngay sát cạnh trường có một
    ngôi nhà thờ thâm nghiêm, cổ kính.
    Hầu hết các phòng trong trường đều nho nhỏ, xinh xinh.
    Hồi mới nhập trường, nhìn vào đâu cũng chạm vào nỗi nhớ nhà nên
    mình rất sợ những chỗ như một góc ghế đá cạnh hàng cây, một góc thư
    viện học sinh ngồi đọc sách. Bởi tất cả đều gợi cho mình cảm giác muốn
    quay về nhà. Về nhà để lại được cùng mẹ đi dạo ngoài công viên, để có thể
    cùng bố ngồi đọc sách ở cái tầng hai bé xinh nhà mình.
    Trường cũng không đông học sinh, chủ yếu là học sinh trong vùng nên
    mình là học sinh duy nhất đến từ phương trời xa nhất.
    Các thầy cô giáo thì rất vui vẻ và thân thiện. Mỗi lần gặp mình các thầy
    cô và bè bạn đều cười rất tươi và giơ tay lên: Chào chàng trai Việt Nam
    đáng yêu!
    Nói chung là mọi thứ đều dễ chịu.
    Các môn học thì đều dễ. Mình không bị bất cứ điều gì làm khó cả, kể cả
    việc nghe giảng. Chắc vốn tiếng Anh mình tích lũy đã đủ để phù hợp với
    một môi trường giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh.
    Nhưng điều mình sợ nhất là mỗi buổi chiều sau giờ học ngồi chờ chú
    chủ nhà đến đón. Vì giờ học hàng ngày kết thúc lúc ba giờ mà thường bảy,
    tám giờ chú chủ nhà mới đón.
    Khi ấy, mình luôn dõi nhìn theo các bạn được về cùng bố mẹ một cách
    vô cùng thèm thuồng.
    Giá như ở nhà thì thế nào cũng có mẹ.
    Mẹ luôn ra cổng chờ xe của trường và đứng nấp vào một gốc cây. Mình
    đi qua vờ như không để ý. Rồi bất chợt quay lại. Cả hai mẹ con ôm lấy

    nhau và cười ầm lên.
    Sau đó hai mẹ con ùa vào nhà. Mẹ vào bếp làm món ăn gì đó cho mình
    sau một ngày học hành và chơi bời đến đói ngấu ở trường. Và đợi bố về.
    Bố sẽ hé mắt nhìn qua cái ô cửa hẹp bé tí và hét ầm lên: Thằng bếu! Thằng
    bếu đâu ra đón bố...
    Mình chạy ra ôm chầm lấy bố. Hai bố con sẽ lên tầng hai và chơi
    những trận túc cầu nảy lửa, có lần sút thủng cả ti vi.
    Những hình ảnh đó như cuốn phim quay chậm, khiến mình nhớ nhà đến
    thẫn thờ. Và không ít lần nước mắt âm thầm rơi trong những buổi chiều xa
    xứ.
    Nhưng rất may là các cuốn sách trong thư viện trường đã nâng đỡ mình.
    Mình được ngồi lại trong phòng thư viện đầy chật sách. Và lần lượt đọc
    từng cuốn, từng cuốn. Đọc để quên những nỗi buồn đang chầm chậm trôi
    qua ô cửa sổ.
    Mình biết ơn những cuốn sách đó biết bao.
    Không chỉ đọc sách ở thư viện trường, mình còn liên tục đặt mua sách
    trên Amazon để đọc ở nhà.
    Tự nhiên mình có thêm bao nhiêu kiến thức.
    Và các thầy cô trong trường liên tục giới thiệu cho mình các cuộc thi để
    mình có thể thử sức.
    Mình tham gia với tất cả sự háo hức. Mình muốn biết các bạn học sinh
    ở Mỹ khi đối diện với các kì thi sẽ như thế nào.
    Điều mình thích nhất là các kì thi đều do mỗi người tự chuẩn bị. Thầy
    cô chỉ là người hỗ trợ thêm, khi mình thấy phần gì cần hỏi thì cứ hỏi, các
    thầy cô luôn sẵn lòng trả lời. Các thầy cô cũng sẽ cung cấp cho mình rất
    nhiều tài liệu, các đề thi của nhiều năm trước. Và tất nhiên sẽ là người đưa
    mình đi thi.
    Hầu hết các cuộc thi mình tham gia đều có rất đông các bạn đến từ
    nhiều nơi khác.
    Nhưng khâu tổ chức khá đơn giản. Ban đầu là phổ biến quy định rồi

    chúc các thí sinh thi tốt. Không “trống giong cờ mở” gì cả.
    Như cuộc thi thuyết trình mà mình tham gia, thí sinh phải qua 6 vòng thi
    ở các cấp, mỗi lần cách nhau từ nửa tháng đến một tháng. Vì đã trải qua 6
    cấp độ nên vào vòng chung kết mình khá hồi hộp vì mình biết bạn nào
    tham gia thi vòng này cũng đều rất giỏi. Vòng chung kết đó thí sinh phải
    qua ba phòng vấn đáp.
    Mỗi phòng có ít nhất 3 giám khảo, họ sẽ trực tiếp ra đề để mình nói về
    chủ đề gì đó sau đó bắt đầu đặt câu hỏi.
    Ở phòng thi nào mình cũng nhận được ánh mắt khích lệ của các thầy cô
    và mọi người tỏ ra vui thực sự khi nghe phần trình bày của mình.
    Những trải nghiệm về các cuộc thi trên đất Mỹ khiến mình có niềm tin
    vào sự hòa nhập thực sự với môi trường mới.
    Trong trường mình học, bạn bè cũng thoải mái chan hòa. Tất nhiên cũng
    có hiện tượng bè phái, cũng phân chia giàu nghèo, cũng có chút phân biệt
    màu da và cũng có nạn bắt nạt tuy không nhiều. Nhưng mình chỉ chơi thân
    với một số bạn, còn lại là giữ khoảng cách giao tiếp ở mức độ bình
    thường. Vậy là đủ rồi.
    Trường cũng hay cho học sinh đi dã ngoại, tham gia các hoạt động ngoại
    khóa. Hầu hết các chuyến đi mình đều tham gia rất hồ hởi. Mỗi lần đi là
    một lần mình hiểu thêm về đất nước mà mình đang sống.
    Bài vở ở trường khá đơn giản nên năm học đó lại tạo cơ hội để mình tự
    học thêm nhiều và đặc biệt theo đuổi những mục tiêu mà mình đặt ra từ
    đầu.
    Đây là những điều mình rút ra trong năm đầu tiên học tại trường tư thục
    của Mỹ:
    - Bạn nên chuẩn bị tất cả đồ dùng học tập hoặc đồ sinh hoạt cá nhân. Ở
    Mỹ đi mua sắm không dễ như ở Việt Nam. Mỗi khi cần mua sắm đều cần
    đến siêu thị. Siêu thị có thể cách nhà xa và thật là dở nếu bạn đang học mà
    lại thiếu một thứ gì đó. Mình may mắn là bố đã chuẩn bị cho quá đầy đủ
    các thứ đồ dùng cần thiết và có thể yên tâm dùng cả năm không hết.

    - Các thầy cô rất nhiệt tình chỉ bảo cho bạn nhưng với điều kiện là bạn
    cũng phải tỏ ra là mình có nhu cầu muốn tìm hiểu thêm. Còn nếu bạn chỉ
    ngồi yên lặng thì sẽ không ai can thiệp vào những giây phút yên lặng ấy.
    Mọi người đều có nguyên tắc là tôn trọng không gian riêng của người khác
    một cách tuyệt đối. Nên họ hiểu bạn yên lặng nghĩa là bạn không muốn ai
    làm phiền.
    - Nên kết thân với một số người bạn tin tưởng, còn lại không nên tìm
    hiểu quá sâu về cuộc sống, sở thích... của những người bạn khác. Họ sẽ
    không thực sự thích như vậy.
    - Cứ thử tham gia những cuộc thi nào bạn thấy hứng thú. Còn nếu
    không cũng chẳng sao. Nước Mỹ cho bạn cơ hội để tự tìm hiểu về bản
    thân, nên đôi khi rất cần sự thử - sai.
    - Hãy tham gia nhiệt tình mọi hoạt động ngoại khóa của trường. Đó là
    cách tốt nhất để xây dựng chân dung về bạn, hơn bất kì lời giới thiệu nào.
    - Trường tư ở Mỹ cũng thường xuyên có kiểm tra đánh giá bằng điểm
    số. Cũng có các hình thức kiểm tra không khác gì ở Việt Nam, chỉ có điều
    ít khi bạn cần học thuộc lòng. Bạn muốn có bảng điểm tốt, bạn cũng cần
    chăm chỉ làm bài, nghe giảng, làm thêm các bài tập nâng cao.
    - Điều cuối cùng, hãy tự tin, tự tin và tự tin. Kiến thức không hề khó, để
    đạt điểm cao không hề khó, để nhận được lời khen càng dễ vì các thầy cô
    rất hào phóng lời khen. Vậy nên bạn cứ tin tưởng vào bản thân bạn. Rồi
    bạn sẽ thấy mọi việc rất dễ dàng.
    Năm học đầu tiên ấy cũng cho mình thật nhiều kỉ niệm.
    Mình nhớ khi chia tay, cô giáo dạy Toán đã viết cho mình một lá thư rất
    dài. Trong thư cô kể lại chuyện khi nhà cô bị hỏa hoạn, sách vở cháy sạch.
    Và việc mình đã mua tặng cho cháu gái của cô 3 cuốn truyện. Cô sẽ giữ 3
    cuốn sách ấy, cô sẽ nói với cháu cô là hãy giữ gìn những cuốn sách ấy mãi
    như nâng niu những tình cảm tốt đẹp mà Nam đã dành cho cả nhà... Và cô
    luôn cầu mong mình tiếp tục thực hiện đượ...
     
    Gửi ý kiến

    Sách không dạy ta sống thay ai, nhưng âm thầm chỉ cho ta cách sống sâu hơn, chậm hơn và có trách nhiệm hơn với chính mình.

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC LÊ VĂN TÁM, T. THANH HOÁ !